Tháng 8 về cùng với những con mưa dài đằng đẵng thật khiến con người ta dễ hoài niệm, dễ ưu tư và xót xa. Nhưng cũng nhiều người vẫn yêu lắm cơn mưa tháng 8 để nghe tiếng tí tách trên mái, để ngồi nhìn ra cửa sổ nhớ về thời thơ ấu tắm mưa, để rảnh rồi ngồi bên ly cà phê ngân nga cùng giai điệu Ngô Thụy Miên quen thuộc. Stt về cơn mưa tháng 8 đã chất chứa những cảm xúc đó.

 

Tháng Tám, những cơn mưa cứ kéo về buông trắng cả bầu trời, đôi khi làm cho ta chợt nhớ miên man về những cơn mưa đã đi qua trong ký ức…
 

stt mưa tháng 8
 

Ngày ấy đêm mưa nào vào quãng tháng tám tôi cũng đều nghe thấy tiếng cuốc kêu, từng tràng não nùng. Rồi khi giấc ngủ ập đến, chẳng hiểu tại sao cái thanh âm ấy cứ chập chờn.

 

Tháng 8, mưa giăng kín chân trời kí ức, kỉ niệm ùa về từ nơi nào xa lắm để con tim chặt chội day dứt trong miền nhớ và yêu thương vẫn vẹn nguyên trong từng hơi thở.

 

Những cơn mưa chiều tháng tám làm Sài gòn như mát lại, tháng tám mùa thu nhưng Sài gòn làm gì có mùa thu chỉ là những buổi chiều mưa tầm tả kéo dài hàng giờ, mưa cứ như tấm gội vào cõi lòng của con người

 

Bao nhiêu năm rồi hởi cái ngày xưa ơi, những cơn mưa chiều tháng tám cái thủa học trò, những hàng me là ướt rũ trong cơn mưa và chút se lạnh của những con gió từ sông Sài gòn thổi vào. Mưa cứ rơi ngoài khung cửa từng giọt từng giọt như chạm vào tận đáy tim, những chiếc bóng tình nhân cứ lần lượt hiện về theo chuỗi thời gian ... con tim tôi như muốn nghẹt thở ....

 

Tháng 8 mùa thu - tháng của những con mưa mùa hạ vừa ghé ngang ô cửa sổ nhỏ, để lại trên mái hiên vài giọt mưa long lanh mà đôi lần ta đưa tay ra hứng rồi sau đó thích thú với cảm giác lành lạnh. Từng hạt mưa nhỏ bé nhưng lại có một sức mạnh rất lớn khi làm cho tâm thái con người từ cảm giác mát mẻ rồi sau đó chuyển sang cảm giác lạnh lê tái nếu dầm mình trong mưa.

 

Có một tình yêu bắt đầu từ cơn mưa chiều níu áo ai ướt đẫm câu thề. Mưa phủ kín lối về, nơi góc phố hôm nao, trái tim ta thổn thức lời yêu thương nồng thắm. Những giọt nước mát lạnh, ngọt ngào như hương vị tình yêu. Trong tầm tã mưa rơi, người thích những câu chuyện vu vơ ta kể, ta thích nhìn vào đôi mắt người như nhìn vào mặt biển rộng mênh mông và sâu thăm thẳm.
 

stt hay về mưa tháng 8
 

Trong màn mưa nhạt nhòa bóng người thành hư ảo. Ta đổ gục trong cơn đau, yêu thương nhiều thế mà sao duyên nợ chẳng thành, đến một lời li biệt cũng chẳng kịp trao nhau …

 

Năm tháng nào đã phôi pha, trái tim ta không ngừng bão gió. Cơn mưa ngày cũ - chứng nhân cho tình yêu thủa ấy, xối xả trong lòng ta.

 

Bất chợt những cơn mưa tháng 8 ùa về…

Tình yêu có lớn cách mấy cũng không ngăn cản được thời gian….

Em nhớ anh..tình yêu đã lâu không gặp…

 

Chiều mưa! Con phố nhỏ yên tĩnh đến lạ. Tháng 8 lại về, mùa của nhũng yêu thương, những hồi ức và cả những rung động bất ngờ. Gió thổi se lạnh, vài chiếc lá theo làn mưa rơi xuống hiên thềm. Thật đẹp! Thật dịu êm. Rain! Bản nhạc không lời thật hợp. Khuấy nhẹ ly cà phê, tôi nhìn bầu trời qua khung cửa sổ. Tôi yêu những chiều mưa như thế đặc biệt là chiều mưa tháng 8.
 

stt tháng 8 mưa ngâu
 

Tôi nhớ tháng 8 ngày đó, nhớ mưa và nhớ cả anh. Rồi thời gian sẽ xóa nhòa đi mọi thứ phải không? Hạt mưa kia sẽ cuốn trôi bao kỉ niệm à? Rồi khi mưa tan sẽ còn lại gì? Bâng khuâng, tiếc nuối, hay chấp nhận?

 

Tháng 8 thu về, có khoảng trời xanh thế. Từ độ đất trời khẽ chuyển mình trong những cơn mưa chiều nặng hạt. Mưa buồn cho lòng ai quay quắt, hanh hao. Anh lặng ngắm những giọt mưa rơi bên thềm cửa, bên ly cà phê tí tách, cuốn sách cũ, góc quán quen. Chỉ có em là không ở lại. 

 

 Tháng 8, chiều nào trời cũng đổ những cơn mưa xối xả. Mùi hương thanh khiết của mưa quyện với gió se se lạnh khiến lòng người ta trong trẻo hơn những ngày nắng. Để rồi cứ muốn đắm chìm mãi trong đó, dù có phải dầm mưa vẫn bằng lòng.

 

Tháng 8, những cơn mưa chiều đổ đều đều trên mái tôn lộp độp và tí tách dưới hiên nhà cô đơn. Nhưng lòng người tháng 8 chẳng cô độc đâu. Vì có mưa như một kẻ tâm tình vô cùng thấu hiểu trái tim ta.

 

Mưa tháng 8 gieo xuống lòng chút hân hoan. Bởi như mình vừa được trả về với thế giới của mình vậy. Rồi những cơn mưa tháng 8 cũng sẽ ngớt dần và mất hẳn. Nhưng cứ luôn giả vờ như mình chẳng biết điều ấy, cứ muốn mưa tháng 8 mãi thôi…

 

Tháng 8 thu về, có khoảng trời xanh thế. Từ độ đất trời khẽ chuyển mình trong những cơn mưa chiều nặng hạt. Mưa buồn cho lòng ai quay quắt, hanh hao. Anh lặng ngắm những giọt mưa rơi bên thềm cửa.
 

những stt mưa tháng 8 hay
 

Tháng 8 với đầy những cơn mưa, lúc nào cũng có thể kéo đến được, dù nhìn ra ngoài trời thấy nắng gắt, vàng vọt. Trời không mây đen, không gió lớn cũng có thể mưa, bất kì lúc nào. 

 

Hồi tưởng trong cơn mưa, kí ức dường như hiện hữu hơn, đậm sắc hơn. Có những nỗi nhớ tưởng đã được bưng bít kĩ càng, giấu nhẹm hoặc quẳng ở 1 xó xỉnh nào đó rất sâu rồi, thế mà trong những cơn mưa lại bị phơi bày ra hết. À, hóa ra mình còn nhớ cơ đấy.

 

Tháng Tám. Len lỏi qua những con phố cổ kính, mái ngói rêu phong với thời gian, ta tìm lại cảm xúc quen thuộc tưởng đâu đã lẫn vào những lo lắng đời thường. Một mình ngao du, một mình hoài niệm, ta lang thang qua từng ngõ nhỏ dài hun hút. Mặc gió mưa, mặc những phân trần bởi sự giao thoa của thời tiết, ta đi tìm dư âm cảm xúc xưa.

 

Tháng Tám yêu thương. Ta đong đầy hạnh phúc, thứ ta luôn tưởng mình rất thiếu. Tâm hồn ta lắng dịu hơn, hiền hòa hơn. Ta thấy mọi thứ bỗng trở nên thi vị. Nắng gay gắt chẳng làm ta khó chịu. Mưa bất chợt chẳng khiến ta bận tâm. Ta quay cuồng với công việc, với học hành nhưng vẫn thấy xao lãng, vẫn thấy bối rối trong từng khoảnh khắc biến đổi của thiên nhiên. Yêu thương vẫn hiện hữu. Hiện hữu trong sâu thẳm trái tim ta

 

Tháng Tám trầm tư. Ta chăm chỉ chắt chiu, chăm chỉ gom góp, chắt lọc cảm xúc cho riêng mình. Giấu mình trong cơn mưa bất thường. Giấu mình trong ngọn gió Thu se sắt. Giấu mình trong hương hoa sữa nồng nàn… Để tới một ngày tháng Tám nào đó, ta lấy ra, lau chùi và đánh bóng những cảm xúc tưởng như đã mốc meo, được cất giữ từ lâu. 

 

Tháng 8 đến,dịu dàng và bình yên đến lạ.Xanh xao những hàng cây,miên man những con đường.Tháng 8 mang đến sự ồn ã với những con phố ngập bóng mưa, ồn ào.Tháng 8 đi ngang hiên nhà một ngày mùa thu xôn xao, gió đậu trên tay em,nhảy múa..
 

stt mưa ngâu tháng 8 hay
 

Tháng 8 rì rào những cơn mưa đầu mùa. Mưa chỉ đủ ướt làn áo mỏng, mưa tí tách bên hiên nhà,là niềm vui của lũ trẻ con đùa nhau tíu tít,là cảm giác thích thú khi đùa nghịch dưới mưa,mưa tháng 8 khiến lòng người bâng khuâng đến khó tả,có lúc lại là nỗi nhớ miên man về một kí ức đã phôi pha..

 

Tháng Tám, mùa thu lặng lẽ trở về theo sau những cơn mưa ngâu dai dẳng đầy nỗi niềm, xoa dịu những ngày hè bỏng rát. Đâu đó cơn gió lạc mùa, lẫn trong tiếng mưa, nghe rít lên từng hồi như nỗi lòng của người lữ khách đi lạc. Lạc lõng, chơi vơi và cũng đủ nao lòng người trong một đêm trở gió.

 

Tháng Tám, trời vẫn đổ mưa ngâu, như lưu luyến những điều gì quá đỗi. Những cơn mưa tháng Tám chẳng vội vã, cứ chầm chậm, lặng lẽ mà dai dẳng như gửi vào đó những yêu thương nhung nhớ của những ngày xa cách, đợi chờ.

 

Tháng 7 oi nồng bức bối qua đi nhường chỗ cho những cơn mưa dịu dàng hơn, nhường chỗ cho những cảm xúc, tâm tư tháng 8. Mưa ngâu đầu mùa, không ồn ã mạnh mẽ nhưng dai dẳng như những nhung nhớ ăn sâu vào tim vậy.