Những ngày đầu đông về cùng từng đợt gió lạnh đìu hiu tê tái, về cùng những cơn mưa dai dẳng và bầu trời u ám suốt đêm ngày khiến nhịp sống cũng như chậm chạp hơn. Đó là lúc cô đơn hiện hữu thật rõ ràng và mạnh mẽ với những ai đang một mình lẻ bóng, thời tiết như muốn nói rằng “đã buồn còn buồn hơn”.

 

Những ngày cuối thu đầu đông, đợt gió mùa đầu tiên tràn về lạnh đến thấu xương. Người ta không có ý niệm mùa về, cái mùa dành cho việc co ro và thu mình lại, "cái mùa độc ác" khiến người ta thấy cô đơn, cái mùa người ta thèm ra ngoài đường có đôi có cặp.
 

stt khi đông cô đơn
 

Mùa gió thổi, mùa mưa không ngừng rơi, mùa của những hơi ấm miên man khiến lòng người bình yên đến lạ, nhưng cũng là mùa của những thứ cảm xúc bị bỏ quên ùa về nháo nhác khiến những kẻ cô đơn quằn quại với nỗi đau...Chẳng hiểu sao mưa lại khiến lòng người ta buồn đến vậy, gió lại xé vết thương rát bỏng đến thế..

 

Có những nỗi buồn chỉ mùa đông mới thấu. Có những nỗi cô đơn chỉ cơn mưa chiều lạnh ấy mới hiểu mà thôi…

 

Mùa đông vẫn trả cho em những giọt nước mắt buồn, những kỉ niệm nguyên vẹn hình hài khi anh bỏ em mà đi lạc. Đông trả cho em những khóe mi sầu mỗi đêm về cô đơn trong bóng tối. Đông trả cho em một mảnh tình nhỏ, một mảnh tình không trọn, vắng anh…

 

Bất chợt đông về thấy nhớ, thấy chạnh lòng, thấy cô đơn trống vắng_.. Ta cảm thấy cái lạnh và nỗi cô đơn của tháng 12 băng giá. Có lẽ đó là khoả‌ng thời gian của ta trong năm và mãi là vậy.

 

Không ai cần biết đến một con người lặng lẽ giữa cuộc đời này vì mùa đông lạnh và cô đơn như ta.

 

Trời mùa đông nhuộm màu buồn ảm đạm, mây xám kéo về giăng mắc nỗi sầu. Những đợt gió rét cắt thịt cắt da như cứa vào lòng người, khoét sâu thêm nỗi cô đơn đã từ lâu nương náu.
 

stt mùa đông lạnh cô đơn
 

Phố mùa đông, trắng xóa những nỗi niềm. Ai đó đánh rơi nụ cười nên phố giờ đây chỉ toàn là nước mắt. Phố cuộn mình trong dòng ký ức, gặm nhấm nỗi buồn người đi qua để lại. Em cuộn mình trong những hoài niệm về anh, gặm nhấm nỗi cô đơn từ sâu thẳm trái tim.

 

Người ta bảo cô đơn vào mùa đông là nỗi cô đơn cấp số nhân. Những ngày mùa đông không anh, em mới thấm thía và cảm nhận rõ ràng câu nói ấy.

 

Và em cũng biết, không có anh, em vẫn phải là em. Em vẫn phải tự sưởi ấm lòng mình, tự vượt qua nỗi đau và sự cô đơn. Ai rồi cũng khác và em rồi cũng sẽ khác.

 

Mùa đông năm nay với người ta là lạnh còn với em là rất lạnh - lạnh ở trong tim. Bởi trái tim em gần như đông kín lại rồi, nhưng anh yên tâm em sẽ chỉ cô đơn trong mùa đông này thôi.

 

Em đoán là mùa đông năm nay của anh ấm áp đến lạ thường bởi bên anh giờ này có cô ấy - người con gái để anh ôm trọn vòng tay mỗ khi mỗi khi gió lạnh. Còn em, mùa đông này của em lạnh lắm bởi em đang cô đơn.

 

Đông ... là những đêm trằn trọc thao thức ... lạnh không chỉ vây lấy cái hình hài bé nhỏ cô đơn ... nó lẩn khuất đâu đó trong trái tim, trong tâm trí. Mà tim lạnh làm sao sưởi ấm được.

 

Đông ... là những khi cô đơn trải mình trên đường phố ... chỉ mong sao có một hơi ấm nhè nhẹ len vào cho đôi vai bớt run, cho đôi tay bớt cóng và cho trái tim đừng giá lạnh.
 

stt hay về mùa đông cô đơn
 

Phố vẫn buồn và gió vẫn cô đơn, bầu trời có hay gió vẫn bay trên con đường dài kiếm tìm mãi hoài niệm một tình yêu ...

 

Và rồi cũng là mùa đông mang em đi ... xa thật xa ... để lại anh lạnh lẽo
anh sợ ... sợ mùa đông ... sợ sự cô đơn ... sợ nỗi nhớ dằn vặt ...

 

Có phải người ta thường để dành nỗi buồn cho mùa đông, khi cô đơn chẻ làm đôi và bàn tay côi cút lạc nhau trên phố? Khi trời lạnh rồi, khoác thêm áo, cũng là cái cớ để mà giấu mình đi.

 

Khóc trong mùa đông, ngỡ như mình là người cô độc, nhưng không, mùa đông đã giúp những kẻ cô đơn an ủi được phần nào. Bởi nước mắt thì mặn, nỗi buồn thì ủ ê, nhớ nhung đục ngầu còn trái tim thì đã nguội.

 

Chạm tay vào cái lạnh đầy sương, chạm tay vào phố mùa đông một chiều gầy nắng, sẽ thấy cô đơn không còn là bạn và nỗi buồn chỉ như một kẻ lữ khách tạt ngang.

 

Boàng hoàng, đưa tay lên...Vậy là cái mùa mà những người "cô đơn" sợ đang đến rất gần.

 

Có cái gì đó cứ nhói ở trong tim, bản nhạc cũ em nghe đi nghe lại trong bóng tối. Rút cục ta đã để mất nhau thật rồi, khi ngoài kia, Hà Nội đang đón những đợt gió đông đầu tiên. 
 

stt buồn mùa đông lạnh
 

Những ngày này, nếu cô đơn quá dư thừa và nỗi buồn thì rảnh rỗi rong chơi. Thú thật, là lúc cần hơn bất cứ lúc nào, nhiều hơn một cái nắm tay để thấy lòng dịu vợi, nhiều hơn một bờ vai để mặc sức tựa an nhiên, nhiều hơn một nụ hôn để nghe tim rạo rực nơi thành ngực bên trái…

 

Đông sắp đi qua, bỏ lại sau lưng những cơn gió mùa tê tái và em sẽ khép lại những ngày buồn ủ rũ, cô đơn.

 

Những câu chuyện chỉ có màn đêm mới nhớ đến day dứt lòng như vậy. Ta gửi gì đây cho gió ngoài kia, để ru lòng ta được nhẹ nhõm trong đêm đông se lạnh kèm theo sự cô đơn. 

 

Cô tản bộ trên chiếc cầu quen thuộc, dường như cô nhớ mùa đông trước, cô nhớ, rất nhiều. Đường phố đêm đông nhộn nhịp mùa lễ hội, những cặp đôi tay trong tay san sẻ cho nhau hơi ấm...bàn tay cô chợt bơ vơ khi đã rất lâu rồi không còn được đan vào những ngón tay ấm áp của anh...bấu chặt bàn tay...gục đầu trên thanh sắt của cầu...cô nhớ...

 

Stt mùa đông buồn cô đơn không chỉ diễn tả tâm trạng của nhiều người mà còn đong đầy cảm xúc để bạn chia sẻ với ai đó nỗi lòng của mình. Mùa đông rồi cũng qua nhưng với người cô đơn sẽ thấy thời gian mùa đông ở lại thật lâu và dai dẳng, hãy tìm cho mình những niềm vui nhỏ trong mùa đông này nhé.